Con tim mình thêm vỡ vụn khi biết rằng mình không còn ý nghĩa gì với anh nữa, mình phải nhìn nhận sự thật này như thế nào đây?
Chiều cuối tuần, mưa tối tăm trời đất, có lẽ nào trời hiểu được lòng người? Mưa gió bão bùng để cho nước mắt rơi nhẹ tênh không làm trái tim nhói đau như bao lần qua...
Quay lại nhìn về quá khứ, mình thấy hình ảnh của mình, một cô bé vô tư trao và nhận tình yêu hoặc một cái gì đó giống như thế từ những cuộc tình qua. Thời gian trôi, đã có những lúc mình cảm thấy thật hạnh phúc vì được sống trong tình yêu, cảm thấy cuộc đời luôn sáng trong với đầy tiếng cười, niềm đau như không có hiện hữu... Cuộc đời cứ trôi, với những lo toan trong cuộc sống, với những buồn vui đời thường mình thấy tình yêu của mình thật giản đơn, không hờn ghen, không chút đau buồn...
Rồi tự nhiên anh đến, nhẹ nhàng đến nỗi như đã biết nhau từ thuở nào, những tưởng tình cảm đơn thuần được xây dựng trên cơ sở là mối tình thân, vì mình và anh đều có cuộc sống riêng, không thể và mãi mãi không thể hòa nhập làm một... Mình và anh ngày càng đến gần, thật gần với nhau chỉ vì cả hai đều hiểu giá trị của sự cảm thông, sẻ chia buồn vui mà cả mình lẫn anh đều đang rất cần trong cuộc sống. Tất cả những gì mình và anh dành cho nhau mang một giá trị về tinh thần, rất thật và bao trùm lên tất cả... Rồi chuyện gì đến nó cũng phải đến thôi, con tim có tiếng nói riêng của mình, đối với đời thì mình và anh vẫn có những giới hạn không thể vượt qua, vẫn phải che đậy những cảm xúc của mình bằng mối quan hệ trong veo của tình thân gia đình, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn thì chỉ có tự mỗi người mới hiểu được mình mà thôi. Với những cảm nhận được từ những gì anh trao, mình như chìm đắm trong giấc mơ đẹp, giấc mơ mà trong đó mình luôn hạnh phúc với những gì đã cho và nhận, mình cứ tưởng với tất cả tình yêu mình dành cho, anh cũng sẽ cảm nhận được, giúp anh phần nào nguôi ngoai nỗi đau mất mát tình yêu, đủ nghị lực để sống và bước tiếp trên đường đời của mình...
Mình đã sống trong mơ để rồi giờ đây phải thức giấc nhìn vào sự trần trụi của cuộc sống... Tình yêu ơi, tình yêu đã không trong trẻo như những gì mà mình cảm nhận trước đây nữa, không lẽ tình yêu thật sự nó phải làm con tim đau thì mới là tình yêu? Những rào cản khó khăn nhất mình và anh đều vượt qua để mang lại sự bình an cho nhau vậy mà không vượt qua được những cảm xúc rất đời, làm con tim của nhau phải vỡ vụn, khi thương yêu nhau hình như người ta càng dễ làm tổn thương nhau. Anh cảm thấy đau khi mình có những lời nói đồng nghĩa với sự coi thường để rồi bây giờ luôn nhìn nhau bằng ánh mắt nghi kỵ, nghi kỵ ngay cả những lúc mình thật lòng. Sự cảm thông của ngày xưa nay còn đâu? Đứng trước nỗi đau của anh, đứng trước nghĩ suy sẽ mất nhau vĩnh viễn mình đã khóc thật nhiều, hối hận thật nhiều, mình bỏ qua bản thân, bỏ qua niềm kiêu hãnh cố hữu để xin anh sự tha thứ nhưng tình anh như cốc nước đổ đi, biết đến bao giờ lấy lại được?...
Con tim mình thêm vỡ vụn khi biết rằng mình không còn ý nghĩa gì với anh nữa, mình phải nhìn nhận sự thật này như thế nào đây? Đối với anh giờ mình thật đáng sợ với những toan tính mà mình biết trong mình không hề có, nỗi đau nối tiếp nỗi đau khi mình biết được những yêu thương của anh dành riêng cho người xưa còn day dứt mãi không nguôi, với những gì anh nghĩ và cư xử như hiện nay thì tình yêu của mình dành cho anh như không có hiện hữu, vô giá trị, mình đâu có quyền trách cứ con tim nhưng mình đau khổ, giờ anh giữ khoảng cách nhất định với mình, anh nói cần thời gian để vết thương lành, rằng hãy để mọi chuyện tự nhiên đừng gượng ép... Nhưng làm sao mình có thể làm được điều đó bây giờ? Trong chuyện giữa mình và anh, mình đã không để lý trí ngự trị thì giờ sao có thể điều khiển trái tim đang khát khao được yêu thương của mình được đây? Mình phải làm gì bây giờ???
Anh yêu ơi, đã biết bao lần gọi anh như thế nhưng hình như anh không hề cảm nhận... Anh nói anh cũng thương em nhưng sao lại phải như thế, gần nhau đó mà lòng như xa cách nghìn trùng. Em đã đánh mất trái tim mình, để tình yêu lạc mất, giờ phải tìm nó ở nơi nào? Tình yêu ơi! Người yêu ơi!... (st)
Thứ Tư, 11 tháng 3, 2009
Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008
Anh Rùa thời hiện đại
Anh Rùa bạn tôi, cũng rất tốt, hiền lành nhưng đôi khi khiến người khác khó chịu, vì trong cuộc sống vốn rất cần sự hoạt bát, nhạy bén..
Lớp tôi hồi ấy có một anh dáng người nhỏ nhắn "khinh đời không thèm lớn", đã đi học muộn lại trượt đại học một năm, vậy nên trở thành "cây cao bóng cả, cây ngả bóng tròn" của lớp.
Đôi khi anh lại ho lụ khụ, phều phào than: "Anh già rồi nên không nhanh nhạy bằng các chú". Anh luôn lý luận, biện hộ về cái sự "không thích nhanh" của mình: "Người ta hơn mình cái giàu sang, mình hơn họ cái đàng hoàng. Cứ từ từ đi đâu mà vội...".
Tôi là con bé nhanh nhảu, người khác chưa mắng song có khi đã cãi xong xuôi, nên không thể dễ chấp nhận người mà "quan năm cũng ừ, quan tư cũng gật" tháng hai nói được một câu, tháng mười được câu tiếp theo thế.
Anh chậm chạp và dờ dật, dáng đi "lù đù như chuột chù phải khói", khiến tôi nhớ đến "Bà rùa ấy" trong truyện đọc lớp năm. Bà hứa may tặng nhà Thỏ quần áo, từ sơ sinh cho Thỏ con Phrít, đến áo cưới rồi cả áo chịu tang của vợ Phrít... Cuối cùng đã mang tặng tất cả chúng cho đứa con thứ hai của vợ Phrít với một ông Thỏ cao lớn. Câu truyện ngụ ý châm biếm những người tốt bụng, nhưng lại chậm chạp, rút cục chẳng giúp gì cho ai. Nhân vật "bà Rùa" là hình ảnh sinh động và tức cười về kiểu người ấy.
Anh Rùa bạn tôi, cũng rất tốt, hiền lành nhưng đôi khi khiến người khác khó chịu, vì trong cuộc sống vốn rất cần sự hoạt bát, nhạy bén. Nhớ hôm, lũ sinh viên chúng tôi ở ký túc xá, quê xa chẳng thể về nhà liên tục, liền góp tiền tổ chức bữa ăn tươi, nấu nướng rôm rả, tất cả đều vui vẻ.
Đến bữa, ngó nghiêng không thấy bác cả đâu nên cắt cử một tên về phòng gọi. Nó hớt hải chạy đi rồi chạy về nói: "Bác cả bảo cứ chén dần đi, bác đang bận nuôi nốt đám mộc nhĩ". Cả bọn cười rầm rầm, ra là anh còn "tham giấc ngủ hơn đùi con trâu", phen này mà đến sau, tha hồ "đánh chén" nhé!
Cả bọn ăn xong anh Rùa mới lò dò xuất hiện, mấy đứa nhấm nháy nhau lủi đi cả, còn lại tôi và một tên nữa ngồi lại tiếp. Đến lúc thấy trên mâm, miếng thịt cuối cùng sắp sửa trôi tuột, hai đứa đồng thanh: "Trăm năm Kiều vẫn là Kiều/ Ăn sau rửa bát là điều đương nhiên". Rồi kéo nhau ù té chạy ra quán nước cả bọn đang chờ, vẫn kịp nghe tiếng anh Rùa hát, quẳng với theo: "Suốt đời anh, vẫn mãi là người đến sau...".

Lớp tôi hồi ấy có một anh dáng người nhỏ nhắn "khinh đời không thèm lớn", đã đi học muộn lại trượt đại học một năm, vậy nên trở thành "cây cao bóng cả, cây ngả bóng tròn" của lớp.
Đôi khi anh lại ho lụ khụ, phều phào than: "Anh già rồi nên không nhanh nhạy bằng các chú". Anh luôn lý luận, biện hộ về cái sự "không thích nhanh" của mình: "Người ta hơn mình cái giàu sang, mình hơn họ cái đàng hoàng. Cứ từ từ đi đâu mà vội...".
Tôi là con bé nhanh nhảu, người khác chưa mắng song có khi đã cãi xong xuôi, nên không thể dễ chấp nhận người mà "quan năm cũng ừ, quan tư cũng gật" tháng hai nói được một câu, tháng mười được câu tiếp theo thế.
Anh chậm chạp và dờ dật, dáng đi "lù đù như chuột chù phải khói", khiến tôi nhớ đến "Bà rùa ấy" trong truyện đọc lớp năm. Bà hứa may tặng nhà Thỏ quần áo, từ sơ sinh cho Thỏ con Phrít, đến áo cưới rồi cả áo chịu tang của vợ Phrít... Cuối cùng đã mang tặng tất cả chúng cho đứa con thứ hai của vợ Phrít với một ông Thỏ cao lớn. Câu truyện ngụ ý châm biếm những người tốt bụng, nhưng lại chậm chạp, rút cục chẳng giúp gì cho ai. Nhân vật "bà Rùa" là hình ảnh sinh động và tức cười về kiểu người ấy.
Anh Rùa bạn tôi, cũng rất tốt, hiền lành nhưng đôi khi khiến người khác khó chịu, vì trong cuộc sống vốn rất cần sự hoạt bát, nhạy bén. Nhớ hôm, lũ sinh viên chúng tôi ở ký túc xá, quê xa chẳng thể về nhà liên tục, liền góp tiền tổ chức bữa ăn tươi, nấu nướng rôm rả, tất cả đều vui vẻ.
Đến bữa, ngó nghiêng không thấy bác cả đâu nên cắt cử một tên về phòng gọi. Nó hớt hải chạy đi rồi chạy về nói: "Bác cả bảo cứ chén dần đi, bác đang bận nuôi nốt đám mộc nhĩ". Cả bọn cười rầm rầm, ra là anh còn "tham giấc ngủ hơn đùi con trâu", phen này mà đến sau, tha hồ "đánh chén" nhé!
Cả bọn ăn xong anh Rùa mới lò dò xuất hiện, mấy đứa nhấm nháy nhau lủi đi cả, còn lại tôi và một tên nữa ngồi lại tiếp. Đến lúc thấy trên mâm, miếng thịt cuối cùng sắp sửa trôi tuột, hai đứa đồng thanh: "Trăm năm Kiều vẫn là Kiều/ Ăn sau rửa bát là điều đương nhiên". Rồi kéo nhau ù té chạy ra quán nước cả bọn đang chờ, vẫn kịp nghe tiếng anh Rùa hát, quẳng với theo: "Suốt đời anh, vẫn mãi là người đến sau...".

Cũng nhờ việc chậm như rùa mà bác cả thi lại liên tục, do không bắt kịp với tiến độ học hành, thi cử thần tốc. Hôm đúng vào ngày thi lại, thi ca sáng bác lại ngỡ buổi chiều nên vẫn thong thả cố rốn ở lại nhà thêm chút nữa với thầy u. Chiều đến nơi đã thấy dán danh sách học lại trên cửa lớp. Vì lẽ đó bác ra trường sau chúng tôi một năm. Tốt nghiệp, cả lớp bùi ngùi tạm biệt, lúc này bác mới gửi đến tôi ánh mắt biết nói, nhưng tôi cúi mặt không nỡ nhận, chắc gì đã gặp lại nhau mà...
Sau đó tôi bặt tin tức của các bạn, đa phần họ đều rời quê đi làm xa, giờ liên lạc cũng khó vả lại làm gì có thời gian. Vô tình nghe lớp trưởng kể, hôm gặp lại bác cả, bác chậm rãi nhả từng từ: "Mình có tâm sự, một niềm riêng từ năm học đầu tiên, muốn gửi đến cô gái có lúm đồng xu duy nhất của lớp, không biết ý cô ấy thế nào, nhờ cậu chuyển lời giúp".
Nghe xong tôi bỗng đỏ mặt, hơi hơi bâng khuâng. Sau về nghĩ lại lăn ra cười vì đã bao năm, giờ mới nói thì có nghĩa lý gì.
Chuyện cũng chỉ dừng lại ở đó, rồi tôi quên dần, kỉ niệm bị bao việc vặt thường nhật giúi vào tít sâu trong ký ức. Mãi có một lần không rõ ai cho mà bác Rùa lại biết số điện thoại của tôi. Bác hỏi tôi về cuộc sống, công việc và tình yêu: "Ra trường lâu thế, chắc ổn định lắm rồi nhỉ? Tính chuyện một nửa, vuông tròn đi thôi".
Tôi ậm ừ: "Thì cũng đang ạ!" Và hỏi gần hỏi xa, chả qua hỏi thật. Bác Rùa nhỏ nhẻ thăm dò tôi: "Thế sắp cưới chưa?". Dẫu biết sẽ làm bác thất vọng nhưng tôi cũng không thể trả lời khác, nên nói còn khẽ hơn: "Sang tháng thì em đẻ anh ạ".
Không gian im lặng bao trùm, tôi nén cười và tưởng tượng cảnh chiếc điện thoại của bác đang chới với như sắp rơi nhưng bác thì cứ đủng đỉnh mãi mới cúi xuống nhặt.
Tiếp sau là một loạt những câu thăm hỏi, chúc tụng nhau những điều tốt lành, mẹ tròn con vuông. "Chúc anh sớm tìm được một nửa".
Tắt máy, chào tạm biệt bác Rùa nọ xong, tôi lẩm bẩm: "Bác Rùa vẫn mãi là bác Rùa", rồi mỉm cười nói với đứa con sắp chào đời của mình: "Đừng bao giờ cho phép mình lề mề, con nhé!". (st)
Sau đó tôi bặt tin tức của các bạn, đa phần họ đều rời quê đi làm xa, giờ liên lạc cũng khó vả lại làm gì có thời gian. Vô tình nghe lớp trưởng kể, hôm gặp lại bác cả, bác chậm rãi nhả từng từ: "Mình có tâm sự, một niềm riêng từ năm học đầu tiên, muốn gửi đến cô gái có lúm đồng xu duy nhất của lớp, không biết ý cô ấy thế nào, nhờ cậu chuyển lời giúp".
Nghe xong tôi bỗng đỏ mặt, hơi hơi bâng khuâng. Sau về nghĩ lại lăn ra cười vì đã bao năm, giờ mới nói thì có nghĩa lý gì.
Chuyện cũng chỉ dừng lại ở đó, rồi tôi quên dần, kỉ niệm bị bao việc vặt thường nhật giúi vào tít sâu trong ký ức. Mãi có một lần không rõ ai cho mà bác Rùa lại biết số điện thoại của tôi. Bác hỏi tôi về cuộc sống, công việc và tình yêu: "Ra trường lâu thế, chắc ổn định lắm rồi nhỉ? Tính chuyện một nửa, vuông tròn đi thôi".
Tôi ậm ừ: "Thì cũng đang ạ!" Và hỏi gần hỏi xa, chả qua hỏi thật. Bác Rùa nhỏ nhẻ thăm dò tôi: "Thế sắp cưới chưa?". Dẫu biết sẽ làm bác thất vọng nhưng tôi cũng không thể trả lời khác, nên nói còn khẽ hơn: "Sang tháng thì em đẻ anh ạ".
Không gian im lặng bao trùm, tôi nén cười và tưởng tượng cảnh chiếc điện thoại của bác đang chới với như sắp rơi nhưng bác thì cứ đủng đỉnh mãi mới cúi xuống nhặt.
Tiếp sau là một loạt những câu thăm hỏi, chúc tụng nhau những điều tốt lành, mẹ tròn con vuông. "Chúc anh sớm tìm được một nửa".
Tắt máy, chào tạm biệt bác Rùa nọ xong, tôi lẩm bẩm: "Bác Rùa vẫn mãi là bác Rùa", rồi mỉm cười nói với đứa con sắp chào đời của mình: "Đừng bao giờ cho phép mình lề mề, con nhé!". (st)
Thứ Tư, 19 tháng 11, 2008
Mùa thi lại đến
Sáng đi học, ra ghế đá ngồi sưởi nắng với mấy đứa. Chuyện trò, bàn luận. Ừ, vô tư nhưng lẩn khuất là ánh mắt bạn hơi buồn, tớ hiểu..
Vậy là một mùa đông nữa lại về. Với mình, những ngày tháng cuối năm bao giờ cũng đặc biệt và đáng nhớ. Đó là cái rét căm căm, là một mùa thi nữa lại về. Sinh viên là vậy. Mỗi năm học trôi qua đều đánh dấu bằng hai mùa thi. Mà mỗi mùa lại trái ngược nhau. Đó là cái nắng nóng cháy rực và cái lạnh tê tái. Bình thường học giả, thi thật nhưng đến mùa thi lại cuống quýt. Trời thử lòng người đây.
Những ngày tháng thênh thang đã qua, nhường lại cho những ngày tháng ôn thi cuối kì. Đến kì thi không khỏi lo lắng nhưng lại hồ hởi và mong mỏi. Mong mỏi mỗi khi kết thúc kì thi là dịp nghỉ hè, nghỉ Tết. Là cảm giác Tết về còn rạo rực từ mùa Noel, là những buổi sáng đến lớp đám con gái tụ tập đan len gửi gắm yêu thương.
Mình không biết đan len và vì cũng chẳng cần thiết để làm quà cho ai đó. Những đứa khác có người yêu thì hí hoáy suốt ngày. Kể cũng hay, vì đó là cái dấu mốc làm người ta hướng tới một sự sum vầy.
Thời gian trôi vùn vụt. Từ thứ sáu chưa ra khỏi nhà, sang thứ ba ra đường đã thấy mùa đông về. Nhìn dòng người đông đúc với những khăn, mũ, áo phao, những vòng tay ấm lại thấy chạnh lòng. Có đôi khi, cảm giác thấy mình mạnh mẽ lắm. Nhưng những khi chới với giữa dòng nước lụt lại thấy mình nhỏ bé và chênh vênh. Ừ, vì mình cũng chỉ là một đứa con gái. Có lẽ vậy nên mình cần hay đôi lúc cần một điểm tựa.
Tháng ngày thênh thang, lòng cũng thênh thang. Một chút thay đổi và lại thênh thang. Gần đây, có nhiều chuyện quá. Em họ buồn, chị áp lực, mình và anh ít nói chuyện. Cũng hơn hai tháng rồi chưa về nhà. Có nghĩa hơn hai tháng chưa gặp bố. Tuy ngày nào cũng nói chuyện điện thoại nhưng vẫn thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Gần hai tuần, mọi sự thay đổi chóng mặt. Và năm ngày, tĩnh lặng! Phải chăng là thời gian để xem xét, nghĩ ngợi? Vì bận bịu hoặc để thích ứng với một môi trường mới. Mình thì có thói quen mới, có nhịp sống khác đi. Có thể tốt hơn, có thể không tốt. Có thể đúng và cũng có thể sai. Nhưng vẫn phải cố gắng, cố gắng vì tất cả.
Sáng đi học, ra ghế đá ngồi sưởi nắng với mấy đứa. Chuyện trò, bàn luận. Ừ, vô tư nhưng lẩn khuất là ánh mắt bạn hơi buồn, tớ hiểu. Là những trăn trở, những điều khó nói, khó nghĩ. Là sự mất mát tình thương yêu từ những người yêu quý nhất. "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh". Thì thôi bạn ơi! Cố gắng lên nhé. Tớ không nói nhưng chúng ta cùng cố gắng nhé.
Mỗi người sẽ tìm thấy hạnh phúc đích thực cho riêng mình. Hạnh phúc ấy có thể đã, đang và sẽ đến. Chờ nhé, sắp gõ cửa rồi. Hãy vui lên, để sống, để học, để đan dệt yêu thương.Vui lên vì mùa thi sắp về. Nhanh còn chào đón Noel, đón năm mới và niềm vui, niềm hạnh phúc trọn vẹn. (st)
Vậy là một mùa đông nữa lại về. Với mình, những ngày tháng cuối năm bao giờ cũng đặc biệt và đáng nhớ. Đó là cái rét căm căm, là một mùa thi nữa lại về. Sinh viên là vậy. Mỗi năm học trôi qua đều đánh dấu bằng hai mùa thi. Mà mỗi mùa lại trái ngược nhau. Đó là cái nắng nóng cháy rực và cái lạnh tê tái. Bình thường học giả, thi thật nhưng đến mùa thi lại cuống quýt. Trời thử lòng người đây.
Những ngày tháng thênh thang đã qua, nhường lại cho những ngày tháng ôn thi cuối kì. Đến kì thi không khỏi lo lắng nhưng lại hồ hởi và mong mỏi. Mong mỏi mỗi khi kết thúc kì thi là dịp nghỉ hè, nghỉ Tết. Là cảm giác Tết về còn rạo rực từ mùa Noel, là những buổi sáng đến lớp đám con gái tụ tập đan len gửi gắm yêu thương.
Mình không biết đan len và vì cũng chẳng cần thiết để làm quà cho ai đó. Những đứa khác có người yêu thì hí hoáy suốt ngày. Kể cũng hay, vì đó là cái dấu mốc làm người ta hướng tới một sự sum vầy.
Thời gian trôi vùn vụt. Từ thứ sáu chưa ra khỏi nhà, sang thứ ba ra đường đã thấy mùa đông về. Nhìn dòng người đông đúc với những khăn, mũ, áo phao, những vòng tay ấm lại thấy chạnh lòng. Có đôi khi, cảm giác thấy mình mạnh mẽ lắm. Nhưng những khi chới với giữa dòng nước lụt lại thấy mình nhỏ bé và chênh vênh. Ừ, vì mình cũng chỉ là một đứa con gái. Có lẽ vậy nên mình cần hay đôi lúc cần một điểm tựa.
Tháng ngày thênh thang, lòng cũng thênh thang. Một chút thay đổi và lại thênh thang. Gần đây, có nhiều chuyện quá. Em họ buồn, chị áp lực, mình và anh ít nói chuyện. Cũng hơn hai tháng rồi chưa về nhà. Có nghĩa hơn hai tháng chưa gặp bố. Tuy ngày nào cũng nói chuyện điện thoại nhưng vẫn thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Gần hai tuần, mọi sự thay đổi chóng mặt. Và năm ngày, tĩnh lặng! Phải chăng là thời gian để xem xét, nghĩ ngợi? Vì bận bịu hoặc để thích ứng với một môi trường mới. Mình thì có thói quen mới, có nhịp sống khác đi. Có thể tốt hơn, có thể không tốt. Có thể đúng và cũng có thể sai. Nhưng vẫn phải cố gắng, cố gắng vì tất cả.
Sáng đi học, ra ghế đá ngồi sưởi nắng với mấy đứa. Chuyện trò, bàn luận. Ừ, vô tư nhưng lẩn khuất là ánh mắt bạn hơi buồn, tớ hiểu. Là những trăn trở, những điều khó nói, khó nghĩ. Là sự mất mát tình thương yêu từ những người yêu quý nhất. "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh". Thì thôi bạn ơi! Cố gắng lên nhé. Tớ không nói nhưng chúng ta cùng cố gắng nhé.
Mỗi người sẽ tìm thấy hạnh phúc đích thực cho riêng mình. Hạnh phúc ấy có thể đã, đang và sẽ đến. Chờ nhé, sắp gõ cửa rồi. Hãy vui lên, để sống, để học, để đan dệt yêu thương.Vui lên vì mùa thi sắp về. Nhanh còn chào đón Noel, đón năm mới và niềm vui, niềm hạnh phúc trọn vẹn. (st)
Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2008
Nhật ký những điều bình dị nhất !!

Ngày …tháng… năm…
Ta có thói quen ghi lại những điều bình thường. Mặc lại bộ đồ bỏ xó trong tủ đã lâu, cho tay vào túi rút ra được tờ bạc 5000. Điều đó đủ làm ta vui suốt ngày..
Ngày …tháng… năm…
Tối. Đang làm bài. Nhận được tin nhắn từ thằng bạn. Nó cũng đang làm bài như ta. Hai đứa chắc đêm nay thức trắng. Nó an ủi: ‘We wil be alright, rainy moon!’. Rainy moon? Ta chợt mỉm cười. Cái tên này hồi học quân sự mấy đứa vui miệng lấy tên nhau ra đặt tiếng Anh đọc cho sang. Ta cũng quên bẵng đi. Thế mà nó nhớ. Cái thằng bạn mà ta vẫn hay cho là khô khan và cứng nhắc. Nó có bao giờ biết đùa là gì đâu nhỉ?
Ngày …tháng… năm…
Sáng. Ta nhảy vội lên xe buýt. Xe đông quá. Hôm nay ta lại dậy trễ. Mệt. Dư âm của một đêm thức trắng đây mà. Hôm nay ta phải nộp bài tập. Đằng sau ta, có tiếng trẻ con bi bô: ‘Giàu vitamin và dưỡng chất’ với ‘bổ dưỡng’, cái nào tốt hơn hả mẹ? Vậy con nên uống cái nào?”. Ta mỉm cười. Lời trẻ nhỏ hỏi ngô nghê, đơn giản mà đôi khi khó trả lời thật. Cũng thật ngộ. Hình như mãi nghe mà ta hết say xe rồi!
Ngày …tháng… năm…
Mấy hôm trời mưa dầm. Quần áo phơi hoài không khô. Thời tiết ẩm thấp dễ làm người ta bực mình. Thằng bạn cùng lớp đột nhiên bảo: ‘Nhà tui ở quê mỗi lần bão lũ đến, nước ngập cả vảo trong nhà. Không ra đường được vì rất nguy hiểm. Đợt bão vừa rồi, gần nhà tui có một chú hàng xóm vừa qua đời vì bị cái mái tôn nhà ai đó cưa phải…" Vậy là rất nhiều người xung quanh ta đang lo lắng khi gia đình ở quê quanh năm phải sống chung với bão lũ. Ta ở đây mới mưa chút xíu đã khó chịu. Ta vẫn con may mắn lắm.
Ngày …tháng… năm…
Hôm nay vừa đi qua một con đường. Ở thành phố này hiếm lắm mới có con đường nào có cây cối mát mẻ như vậy. Vậy mà nhờ đi lạc ta lại phát hiện ra nó. Chợt nhớ đến mấy câu thơ: "Đã từ bao giờ - hàng me xanh ngát - mà nay đứng đó - cho em làm thơ…" Ta lại chợt nhớ về người ấy. Ta và người ấy vẫn chỉ là hai đường thẳng song song…
Mỗi khoảnh khắc cuộc sống, mỗi khi ta bực mình vì có những việc không như ý muốn, thì trong đó vẫn còn có cái khiến ta mỉm cười. (st)
Saline and Silicone Breast Implants
The Key to a Healthy Colon and an even Healthier You
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
